Ảnh mới


hài vl

Đăng bởi vào lúc
1. Con gái là chúa khóc nhè

Nói thì thế nhưng cũng không hẳn là con gái khóc nhiều quá đâu. Chỉ khóc đủ để con trai phải ở bên dỗ dành thôi, hihi. Nói thế chứ con gái phải có lý do chính đáng mới khóc mà, và khi con gái khóc, con gái chỉ muốn được ở bên người bạn thân thiết, im lặng, và khóc. Đây chính là lúc con trai có cơ hội tỏ rõ sự ga lăng, chu đáo của mình đấy. Một bờ vai, một cái nắm tay, vài cái kẹo mút để dỗ dành, chỉ vậy thôi, cũng đủ khiến con trai đẹp hơn trong mắt con gái!

2. Con gái là quân sư quạt mo

Hãy thử tượng tượng nào, con trai thấy kết một cô bạn lớp bên mà không biết sẽ phải làm gì để thổ lộ với cô ý. Còn gì tốt hơn là quân sư quạt mo XX nhỉ. Nào là quen biết rộng, nào là nắm rõ tâm lí phe cùng giới, nào là chọn quà đẹp không còn gì để chê. Phải nói là khi có con gái hậu thuẫn đằng sau, con trai sẽ tự tin hơn nhiều để cưa đổ cô bạn kia đấy.
Con gái thật đáng yêu lắm nhé!!!
Con gái thật đáng yêu lắm nhé!!!
3. Con gái học văn cực siêu nhé

Đồng ý là con trai giỏi tự nhiên hơn con gái đi, nhưng mà con gái cũng có kém cạnh chút nào đâu, học văn cũng ok lắm đấy chứ. Này nhé, con trai giải toán vèo vèo nhưng gặp văn thì mặt méo xị. Nhờ con gái mà con trai học văn khá hẳn lên, con trai nhận ra rằng hóa ra văn cũng không ướt át đến thế. Đôi khi chỉ cần dành một chút thời gian ngắm nhìn cuộc sống, yêu thương bạn bè, người thân cũng đủ để trải lòng cùng trang viết rồi.

4. Con gái tâm lí cực kỳ

Bảo rằng con gái yếu đuối, con gái cần có người che chở nhưng ai bảo con trai thì không có lúc như thế? Những lúc như thế nhé, con gái chẳng bao giờ lắm lời đâu. Con gái hiểu rằng, con trai sẽ không thích bị hỏi dồn dập như thế, con gái muốn con trai tự kể với con gái cơ. Con gái cũng hiểu rằng, lúc này nên rủ con trai đi đâu đấy, ăn kem chẳng hạn, rất là vui. Không phải con gái vô tâm đâu nhé, đấy là cách con gái an ủi con trai đấy!

5. Con gái là cổ động viên bất đắc dĩ của con trai

Con gái thực sự rất lười thể thao nhớ, nhưng vì con trai cứ bắt làm cổ động viên bất đắc dĩ nên con gái cũng chăm chỉ hơn một chút rồi. Nhìn con trai chơi bóng rổ con gái cũng có chút ghen tỵ đấy nhé. Và con trai lúc ấy chẳng tự hào quá đi chứ, vì đã khiến một con sâu ngủ phải dậy sớm đi tập thể dục mà.

6. Con gái cực chăm chỉ nhé

Con trai mà, có những lúc lười ơi là lười, chẳng muốn làm bài gì cả. Nhưng nhờ có con gái đốc thúc mà con trai chăm chỉ hơn hẳn. Chăm chép bài và làm bài nữa, con trai tiến bộ lên một phần cũng nhờ con gái đấy.

7. Con gái khéo tay lắm

Con gái hay đọc báo này, con gái hay làm đồ handmade này, con gái cũng thích tập tành nấu ăn nữa. Và con trai, toàn được con gái làm cho mấy đồ yêu yêu mà chẳng phải mất chút công sức năn nỉ ỉ ôi nào cả. Thì nhé, từ móc chìa khóa đến tập kẹp giấy, rồi đến mùa đông thì có cả khăn ấm nữa chứ. Lợi quá còn gì!

8. Con gái có trí nhớ tuyệt vời

Nhiều khi con trai quên cả ngày sinh nhật của mình, tại con trai mải chơi mà, để ý làm gì cho mệt. Con gái làm con trai bất ngờ lắm nhé, sinh nhật của con trai, con gái làm bánh này, có nến này, đầy đủ luôn ấy. Nhờ có con gái mà con trai có sinh nhật 18 thật ý nghĩa và ngọt ngào.
(Sưu tầm)
Sài Gòn hai mùa mưa nắng, giản đơn và bình dị như một ly cocktail hai màu. Mưa Sài Gòn có khi báo trước qua những áng mây mù đen kịt hay bầu trời âm u với những cơn gió lốc, nhưng cũng có khi đột ngột ào xuống giữa bầu trời trong xanh chỉ gợn chút mây. Mưa Sài Gòn thất thường quá đỗi, đến con người nơi đây cũng không biết khi nào nắng khi nào mưa.
Những cơn mưa bất chợt
Những cơn mưa bất chợt
Những cơn mưa bất chợt nơi đây thường làm con người hỗn loạn với những xúc cảm đan xen chồng chéo, và đôi khi rơi xuống đúng lúc tâm trạng đang cay nồng, chua chát hay những buổi chia ly không hẹn ước ngày gặp lại. Đã bao lần đứng dưới mưa, những cơn mưa đột ngột thoắt đến thoắt đi, nhìn theo bóng người mà khóc thầm lặng lẽ, mà dấu đi những dọt lệ lăn dài, hòa vào mưa. Đã bao lần đứng nơi khung cửa sổ mà ngắm khung cảnh tươi đẹp trước mắt, bỗng mưa ào ào rơi xuống, xóa nhòa tất cả, chỉ còn lại một màu mưa trắng xóa nhuốm đầy tâm trạng. Khi ấy, ta chỉ cười, mưa đã mang đi thật nhiều thứ đáng ra thuộc về mình.

Mưa cũng mang đến cho ta nhiều thứ, cũng gột rửa cho ta những vết bụi trong lòng, những chiếc gai nhọn làm tim ta chảy máu. Đứng dưới mưa, ta có thể khóc, có thể mang đau đớn bày tỏ hết ra ngoài, vì đã có mưa là mặt nạ che giấu những cảm xúc của ta, giúp ta giấu đi sự yếu đuối của mình. Đi trong mưa, lắng nghe từng tiếng tí tách vỡ òa, cảm nhận hơi lạnh ẩm ướt thẩm thấu vào da thịt, dường như ta bình tĩnh hơn, tỉnh táo hơn, mưa đã đánh thức, đã kéo ta ra khỏi những mụ mị mà đôi khi ta vô tình bị kéo vào. Cái bất chợt của mưa làm ta thức tỉnh như một lần vấp ngã khiến ta biết mình là ai và cần gì. Mưa đột ngột rơi xuống trước mặt, ta có dịp nhìn lại đời mình, làm được gì và mất đi những gì. Mưa, những cơn mưa bất chợt, đã đem lại cho ta thật nhiều, giúp ta biết cảm nhận, biết tỉnh táo nhận thức những vấn đề trong cuộc sống.

Trong cuộc đời, cũng có lắm cơn mưa bất chợt ập xuống, trở thành một đám mây đen bao phủ cả vùng trời của con người. Có thể là một lần thi trượt, một lần bất ngờ bị người yêu thương nhất phản bội, một lần đột ngột mất đi một thứ vô cùng quý giá, tất cả đã đem đến cho con người sự tuyệt vọng, dường như dập tắt mọi hy vọng vươn lên của họ, lấy đi mọi thứ thuộc về họ. Nhưng đó cũng là một lần được trải nghiệm nỗi đau, một lần nếm vị đắng cay của thất bại, một lần biết được mình là ai và mình đang đứng ở đâu. “Sau cơn mưa trời lại sáng”, sau những cơn mưa bất chợt ấy sẽ là một bầu trời xanh trong sáng lòa với những hy vọng mới. Ta có thể mất đi rất nhiều, nhưng cái để lại chính là sự trưởng thành, tiến bộ, là nấc thang cho ta bước lên một tầm cao mới.

Sài Gòn mùa này chợt nắng, chợt mưa, con người ta cũng đang đi vào một giai đoạn mới, rực rỡ nhưng cũng hẳn cũng lắm chông gai, lắm sự đột ngột thất bại. Sài Gòn mưa rồi nắng, mưa để gột đi bụi bẩn đã vấy vào trong không khí, mưa để đột ngột đưa con người Sài Gòn vào trong thinh lặng, để họ nghĩ, họ hiểu hơn chính mình. Ta cũng vậy, đau, đau lắm, để rồi sau cơn đau đầy hụt hẫng đó, ta có khoảng lặng ngẫm nghĩ riêng mình, và chuẩn bị cho một hành trình mới, cho những yêu thương mới. Mưa Sài Gòn bất chợt, mưa đời người bất chợt mà đẹp đẽ biết bao.
(Sưu tầm)
Mưa! Cơn mưa bất chợt thật nhẹ nhàng và êm ái! Nó đến thật bất ngờ và ra đi cũng thật vội vã. Trời mưa luôn làm dấy lên trong lòng người bao xúc cảm lạ lùng trộn lẫn với những hoài niệm xa xôi ùa về nghe xót xa. Lặng yên để lắng nghe tiếng mưa buồn rơi, lắng nghe tiếng thở dài của đêm đang trôi và lắng nghe nỗi cô đơn của chính mình. Mưa khiến cho con người ta thả trôi về những kỷ niệm êm đềm của một thời rong rủi nhiều hơn là bi lụy đau thương khi bất chợt nhìn thấy những chiếc lá vàng rơi rụng rồi nhẹ nhàng gom xác lá mà ngồi đếm niềm nhung nhớ trong khung trời tím ngắt. Gió đã từng cố gắng, từng hy vọng, từng ôm mãi cái giấc mơ, cái mong ước tưởng chừng như là mơ hồ để rồi thất vọng và khóc trong vỡ òa.
Đêm mưa nằm nghe gió hát
Đêm mưa nằm nghe gió hát
Có đôi khi tự hỏi lòng mình có yêu mưa không? Nhưng rồi cái miệng lại đơ ra, cái cuống họng nó nghẹn uất lấp bấp không thành lời. Chỉ biết rằng có lúc gió cũng thích lang thang một mình dưới mưa lắm! Để được cảm nhận cái lạnh lẽo của mưa, cái rít xướt rất nhẹ khi mưa quật vào người khiến da thịt đau nhói và cũng có lúc gió lại thấy ghét mưa quá chừng vì mưa vô tình gợi lại cho gió cái cảm giác buồn rũ rượi của quá khứ! Mưa buồn! Ừ thì buồn thật đấy nhưng có ai biết chăng trong cơn mưa đôi khi cũng toát ra cái gì đó ấm áp khó tả bình lặng đến lạ thường!

Cơn mưa đêm nay nó dai dẳng và lì lộm thiệt! Nó kéo dài từ sáng sớm cho đến chập tối mà không chưa chịu tạnh. Mưa hoài mưa mãi Mưa riết đến nỗi gió rung lên khe khẽ những lời thì thầm nài nỉ tình tự “Đừng có mưa nữa! Gió lạnh lắm rồi!”. Vậy mà mưa có nghe đâu vẫn cứ rớt hạt đều đều bên ô cửa sổ như đan sâu vào tim gió những nỗi niềm thương nhớ say đắm thiết tha khi gió không còn mưa bên đời, khi cái tình yêu có hờn giận, có nhớ nhung có ray rức nó không còn ngự trị và khi gió nếm được cái mùi vị cay đắng của sự chia xa... Mưa rơi! Mưa rơi! Em nhớ đến một người, yêu nhau chưa lâu nay bỗng xa thật rồi!...

Thế rồi ngày mưa cũng qua đi nhưng có mấy ai trong cuộc đời mà đạt được niềm mơ ước của mình đâu? Và riêng với gió – con người thích đi trong mưa thì suốt cả cuộc đời có lẽ chỉ có những chuỗi ngày mưa trong lòng như một nỗi buồn tàn thu mà mùa thu của nó thì dường như bất tận vô bờ. Ngoài trời những giọt mưa vẫn còn rơi tí tách như đếm được nỗi nhớ mong và cả những lời thở than nỉ non trong ngõ hồn quay quắt nhớ nhung... Mưa ơi! Mưa ơi! Xin nhắn giúp vài lời đến phương trời xa ấy lời yêu dấu em gửi người nơi cuối chân mây... để cùng nhau chia sẻ những buồn vui trong đời, để sưởi ấm linh hồn cho nhau và để hòa chung nhịp thở trong cơn lạnh hoang phế đêm nay.

Sao không yêu em cho đến cuối cuộc đời!

Sao không cho em những dấu yêu tuyệt vời!

Yêu thương khi xưa ta đánh mất thật rồi!

Chắc ta vội vàng quá! Nào đâu biết yêu! Nào đâu biết sẽ xa nhau!

Cái buốt giá, cái lạnh lẽo và cái cô đơn trong lòng của mưa đã làm lòng gió ấm lại với những gì mà mưa đã cho đi mà không bao giờ đòi lại. Nó cũng giống như những hạt nước tròn trịa vẹn nguyên phải gánh chịu một nỗi đau vỡ toang thành trăm hạt nhỏ khi từ trên không rơi xuống đất. Xin cảm ơn đời! Cảm ơn mưa – Người mà trong sâu thẳm yêu thương đã cho trái tim gió một chổ dựa bình yên giữa những mảnh vỡ thủy tinh của cuộc đời đọa đày xa xăm. Kỷ niệm về mưa thoáng qua trong chốc lát làm trái tim gió không thôi thổn thức để rồi lại vỡ tan lãng quên vào một miền xa vắng!
(Sưu tầm)
Ta với người cứ như thể chẳng có gì là quen biết, chẳng có gì là cái đã từng xảy ra tồn tại trong khoảng cách ngắn ngủi này. Ta ngang qua nhau, không nhìn nhau, không cười, như hai người xa lạ chẳng hề quen biết ?
Làm ơn đừng hờ hững
Làm ơn đừng hờ hững
Đời sao bấp bênh tới thế. Cuộc sống này của ta người không có quyền phán xét, bởi cái lẽ đơn giản rằng người đâu phải đang sống cuộc sống của ta. Cứ là người đi, đừng nếm xỉa tới ta, xa lạ mà, thì làm gì có cái quan hệ ràng buộc mà quan tâm nhau nữa. Ai cũng có những mảnh ghép riêng của đời mình, chỉ tiếc rằng ta và người chẳng phải là mảnh ghép giành cho nhau.

Ta sống khép mình với mọi người, nhưng không phải là ta giam giữ những yêu thương trong ta. Ta vẫn yêu thương, vẫn quan tâm mọi người, nhưng chỉ là không biết nó có được đón nhận hay không? Ta sống cho từng ngày, vì với ta cái định nghĩa về cuộc sống và yêu thương vẫn còn ngổn ngang lắm. Đôi khi ta vẫn luyên thuyên với chính mình trong đêm vắng, chắc có lẽ khi về đêm, ta mới được là ta thực sự. Cái sự giả tạo, lớp mặt nạ mà đời đeo cho ta thật mỏng manh, nó có thể bị rạch toạc bất cứ lúc nào, nhưng ta không muốn thế, vì khi mặt nạ được tháo bỏ, ta sợ ta chẳng khi nào biết tới niềm vui, ta sợ nụ cười sẽ không bao giờ xuất hiện. 

Cuộc sống luôn thay màu, lòng người khó đoán, tình yêu khó chung ?

Tại sao người với người lại cứ phải hờ hững với nhau ?

Ta với người không máu mủ ruột già, nhưng tình cảm thì chẳng thua kém gì cả, có thể còn là sâu nặng. Ấy vậy mà lại có sự hờ hững với nhau như xa lạ. Người à, có khi nào người lo lắng cho ta như ta lo lắng cho người. Hay đơn giản, có khi nào trong phút chốc thoáng qua, trong suy nghĩ của người có ta ?

Yêu thương chưa bao giờ là muộn. Cuộc đời cũng chẳng lấy không đi của ai thứ gì. Nhưng không hẳn cái gì của mình thì mãi sẽ là của mình, không hẳn cái gì thuộc về mình thì dù có đánh mất, có lạc mất thì mãi là của mình. Không hẳn mà, phải không ?

Hãy để ta được quan tâm người, còn người hãy cứ như thế đi, không quan tâm ta như những gì người muốn, cứ sống cho những đam mê mà người theo đuổi, mặc dù trong những đam mê đó không có ta. Nhưng làm ơn đừng hờ hững. Đừng hờ hững với những yêu thương quanh người.

Làm ơn, người nhé !
(Sưu tầm)
Khi một người hỏi tôi đã có người yêu chưa, tôi cười bảo chưa có, thì họ lại ngán ngẩm lắc đầu: “Vẫn ế à?”. Tôi trả lời: Không, là độc thân chứ không phải ế!
Độc thân không phải là ế
Độc thân không phải là ế
Tôi thấy bây giờ nhiều bạn trẻ lạm dụng từ “ế” nhiều quá, chưa có người yêu tức là gắn với điều này. Chúng ta còn trẻ, mới 18, 20, 25,… thì sao lại gọi là ế được. Chúng ta không ế, chỉ là chúng ta đang tạm chấp nhận chọn sự cô đơn cho mình. Độc thân không phải là xấu, độc thân là bởi ta chưa tìm được vòng ôm đủ tin tưởng cho ta vượt qua những ngày giông bão hay nụ hôn để ta quên hết cả mọi buồn phiền cuộc sống.
Tôi độc thân. Nhưng tôi chẳng cảm thấy buồn hay xấu hổ với điều đó. Chưa có người yêu tức là tôi tạm chấp nhận đi trên một con đường xa hơn người khác, tôi dành quỹ thời gian một ngày của mình cho những người thân yêu, cho những công việc nên làm khi còn trẻ, cho những sở thích vẩn vơ của một cô gái 22 tuổi.
Nếu như một sáng sau 10 năm nữa khi ngủ dậy, tôi nhìn điện thoại nhưng không có nổi một tin nhắn yêu thương, một ngày lầm lũi đi từ sáng đến tôi mà không được chàng trai nào hỏi thăm, hay như đau ốm mà vẫn một mình chống chọi thì tôi mới nghĩ đến việc ế, đến việc bản thân mình bị bỏ rơi giữa thành phố đông đúc này.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, chúng ta còn rất nhiều việc để làm hơn là chuyện yêu đương. Tôi ghét những người suốt ngày chỉ than thở, ỉ ôi, viết những dòng status tâm trạng lên Facebook, than vãn sao mình khổ thế này, mình khổ thế kia khi không có người yêu. Liệu cứ kêu gào như vậy thì anh ta, hay cô ta sẽ xuất hiện để cho bạn yêu ư?
Tuổi trẻ còn có đam mê, có những người bạn, có những cuộc gặp gỡ tình cờ, có những mộng mơ. Tuổi trẻ còn cần một mình để sau này biết quý trọng những giây phút được ở bên người yêu, bên người vợ, bên người chồng của mình. Tuổi trẻ đừng nên yêu bừa bãi, đừng nên yêu cho có, đừng nên yêu cho bằng bạn bằng bè.
Độc thân với tôi là một điều đáng để vui mừng. Khi ta còn có một khoảng thời gian để tìm hiểu chính bản thân mình nhiều nhất, trải nghiệm với những thử thách phía trước, xem mình bước được bao xa, trước khi bước cùng một người…
Đừng tự gắn cho mình với từ “ế” xấu xí, hãy mỉm cười và nói rằng “Tôi độc thân” khi ai đó lỡ hỏi về chuyện tình duyên. Và hãy sống vui vẻ với sự độc thân đó, bởi chẳng ai cô đơn cả đời đâu mà…
(Sưu tầm)
Em ở đâu, anh muốn biết
Em ở đâu, anh muốn biết
Em giấu nỗi buồn vào trong đôi mắt
Giấu nỗi đau nơi sâu nhất trong tim,
Nói với anh em muốn đuợc bình yên
Quên em đi, đừng kiếm tìm em nữa.

Không cần nụ cuời, em ném vào trong lửa,
Không cần anh, em khóa cửa trái tim,
Không cần đời, em cất buớc lặng thinh
Bỏ lại sau hạnh phúc mình rạn nứt...
... 
Anh biết em buồn nhìn qua đôi mắt
Biết em đau, vết thương sắc trong tim,
Nhưng em, sao em chẳng đoái nhìn
Anh cũng vậy, đau buồn anh cũng có.

Nói cho anh đi, để anh biết rõ
Em thế nào rồi, nơi đó ở đâu,
Nói cho anh nghe, dù chỉ một câu
Em sao rồi, em ở đâu, anh muốn biết!
Nguồn: truyennganhay
Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

LIKE BOX